Tiếng Cười Trong Ký Túc Xá – Nơi Ký Ức Tan Vỡ, Tiếng Cười Vĩnh Cửu
Ký túc xá sinh viên Bách Khoa, một biểu tượng của tuổi trẻ, của những đêm thức trắng đèn bàn, của những buổi chém gió triền miên và cả những mối tình đầu vụng dại. Nhưng ít ai biết rằng, sau bức tường xám xịt, sau những cánh cửa gỗ cũ kỹ, lại ẩn chứa một bí mật đen tối, một câu chuyện ma ám khiến bất cứ ai từng đặt chân đến nơi này đều phải rùng mình. Câu chuyện về “Tiếng Cười Trong Ký Túc Xá”.
Tôi, một biên tập viên của RadioXua, đã dành nhiều đêm để nghiên cứu, thu thập những mảnh ghép rời rạc về ký túc xá này. Những lời kể rùng rợn, những trải nghiệm kỳ lạ, những bóng ma lảng vảng trong hành lang vắng… tất cả đều xoay quanh một nhân vật: một cô gái trẻ tên là Mai, sinh viên năm thứ hai khoa Kiến trúc, người đã qua đời một cách bí ẩn trong phòng 307 cách đây mười năm.
Theo truyền thuyết, Mai là một cô gái xinh đẹp, tài năng và luôn tràn đầy nhiệt huyết với cuộc sống. Nhưng rồi, một đêm mưa tầm tã, cô đột ngột qua đời trong phòng riêng. Nguyên nhân được đưa ra là do ngã từ ban công, nhưng nhiều người không tin vào điều đó. Họ nói rằng, trước khi chết, Mai đã nghe thấy một tiếng cười man rợ vọng ra từ hành lang, một tiếng cười khiến cô hoảng loạn và lao ra ban công.
Kể từ đó, ký túc xá Bách Khoa trở nên nổi tiếng với những hiện tượng kỳ lạ. Nhiều sinh viên báo cáo về việc nghe thấy tiếng cười khúc khích, tiếng khóc thầm, tiếng bước chân vô hình trên hành lang. Đặc biệt, tiếng cười đó luôn vang lên vào đêm mưa, và nó dường như đến từ phòng 307, nơi Mai đã qua đời.
Tôi đã đến ký túc xá vào một đêm mưa, với hy vọng có thể chứng kiến tận mắt những điều mà mọi người đã kể. Không khí ở đây thật nặng nề, ẩm ướt và lạnh lẽo. Những bóng cây khẳng khiu bên ngoài như những bàn tay gầy guộc vươn vào, cố gắng níu giữ tôi lại.
Bước vào hành lang, tôi cảm thấy một sự im lặng đáng sợ. Ánh đèn vàng vọt hắt ra từ những bóng đèn huỳnh quang cũ kỹ, tạo nên những bóng ma quái dị trên tường. Tôi tiến đến phòng 307, cánh cửa gỗ đã hoen ố, bong tróc. Một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể, như có ai đó đang rình rập tôi trong bóng tối.
Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng cười. Một tiếng cười nhẹ nhàng, khúc khích, nhưng lại vô cùng đáng sợ. Nó vang lên từ bên trong phòng 307, rồi lan tỏa khắp hành lang, như một lời chế giễu, một lời cảnh báo. Tôi đứng chết trân tại chỗ, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Tôi cố gắng trấn tĩnh và đẩy cánh cửa phòng 307. Bên trong, căn phòng tối om, bốc mùi ẩm mốc. Tôi bật đèn pin lên và quét ánh sáng khắp căn phòng. Mọi thứ vẫn y như cũ, bàn học, giường ngủ, tủ quần áo… nhưng không khí ở đây thật nặng nề, như có ai đó đang dõi theo tôi.
Rồi, tôi nhìn thấy nó. Trên tường, một dòng chữ được viết bằng máu: “Đừng quên tôi”. Tôi rùng mình, cảm thấy một luồng khí lạnh thổi vào mặt. Tiếng cười lại vang lên, lần này lớn hơn, rõ ràng hơn. Nó như đang thì thầm vào tai tôi: “Tôi vẫn ở đây… Tôi vẫn ở đây…”
Tôi vội vã chạy ra khỏi phòng, chạy khỏi ký túc xá. Đêm mưa càng lúc càng nặng hạt, như muốn nhấn chìm tôi vào bóng tối. Tôi không dám quay đầu lại, sợ rằng sẽ nhìn thấy bóng dáng của Mai đang đứng đó, với nụ cười quái dị trên môi.
“Tiếng Cười Trong Ký Túc Xá” không chỉ là một câu chuyện ma, nó là một lời nhắc nhở về những bí mật đen tối ẩn chứa trong những nơi tưởng chừng như bình thường nhất. Nó là một lời cảnh báo về những ký ức tan vỡ, những linh hồn lạc lõng và những tiếng cười vĩnh cửu vang vọng trong bóng tối. Nếu bạn có dịp đến ký túc xá Bách Khoa, hãy cẩn thận. Đừng để tiếng cười của Mai ám ảnh bạn mãi mãi. Bởi vì, đôi khi, những điều chúng ta không nhìn thấy mới là đáng sợ nhất. Và đôi khi, những ký ức lại trở thành lời nguyền.
Chọn đường truyền ưu tiên:
- Tập 1 Tiếng Cười Trong Ký Túc Xá Audio





























Bộ này hay hơn bộ hôm qua, tình tiết lôi cuốn.
Bộ này thông minh, xử lý tình huống gắt.
Giọng đọc này nghe quen quen, hình như là MC Đình Soạn?
Nghe mà lạnh cả sống lưng, đúng chất truyện ma.